Silly
Chào bạn đã ghé thăm diễn đàn của chúng tớ ! :*
Bạn là một người đặc biệt...Đúng vậy...Bởi bạn là duy nhất trên thế giới này.
Bạn thấy diễn đàn vẫn cần chỉnh sửa... Vậy còn chần chừ gì nữa mà không tham gia cùng chúng tớ, chúng tớ cần bạn để ngày một phát triển diễn đàn hơn nữa.
Hãy đến với chúng tớ để tìm những người bạn thật sự..... Nếu mệt chúng tớ sẽ cho bạn một bờ vai...Nếu lạnh tớ sẽ nắm lấy tay bạn....Và nếu khóc chúng tớ sẽ ôm lấy bạn.
Iu bạn - người bạn mới.
Thân
Admin.silly
-o0o-][™️--¤°•»·-·ï¡÷¡ï·][§ï££¥][·ï¡÷¡ï·-·«•°¤--™️][-o0o-
Silly


 
Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
» Auto Bug chợ trời Víp Nhất Hot Chưa từng có tại Việt Nam
Sun Mar 20, 2011 7:28 pm by boomonline2

» đi chơi zìa khuya........
Sat Jul 24, 2010 11:06 am by tysun15

» Zít choa Mr
Wed Jul 21, 2010 7:47 pm by Admin.silly

» Bức thư tình đầu tiên
Wed Jul 14, 2010 7:30 pm by z0j.silly

» Chờ
Mon Jun 07, 2010 7:31 pm by ColdBloodGuy

» The Show - Thái Trinh
Wed May 26, 2010 12:38 pm by yu.silly26

» Mãi Yêu Mình Anh - Thái Trinh
Wed May 26, 2010 12:38 pm by yu.silly26

» Like a Star - Thái Trinh
Wed May 26, 2010 12:36 pm by yu.silly26

» I'm Yours - Thái Trinh
Wed May 26, 2010 12:34 pm by yu.silly26

Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Diễn Đàn
Diễn Đàn
Affiliates
free forum

Affiliates
free forum


Share | 
 

 Bải đất hoang sau nhà - Nguyễn Ngọc Ngạn ( phần 5 )

Go down 
Tác giảThông điệp
Admin.silly
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 311
Join date : 10/02/2010
Age : 21
Đến từ : vietnam

Bài gửiTiêu đề: Bải đất hoang sau nhà - Nguyễn Ngọc Ngạn ( phần 5 )   Sun Feb 28, 2010 9:05 am

Trong thế gian, người có giống người , nhưng không thể giống như vậy được , huống chi người Việt, đâu có ai chen vào được ngành lái xe bus công cộng ? Vân cắm đầu bước đi giữa tiếng gió vi vút lâu lâu rít lên từng cơn quanh khu đất trống tối tăm , dãy nhà Tân lập hiện ra mờ mờ, thấp thoáng ánh đèn , trong đó có nhà Hiếu.
Bổng Vân nhận ra mình không phải là kẻ độc hành trên con đường lởm chởm đá vụn này , sau lưng nàng rõ ràng có tiếng bước chân người đi nhanh, mỗi lúc một gần nàng hơn ,tiếng giày đàn ông mạnh bạo trên lớp đá vụn nghe xào xạc. Nàng đi chậm lại, tránh sang một bên để nhường bước cho người phía sau tiến lên. Nhưng tiếng giày cứ ở sau lưng Vân không vượt lên phía trước. Tò mò nàng quay lại thì không thấy ai cả , hoàn toàn trên quảng đường vắng quanh nàng không có một bóng người. Nàng giật thót người, và rảo bước nhanh hơn. Thì tiếng bước chân vô hình lại cũng tiến mau hơn theo sát sau lưng nàng. Nàng lấy hết can đảm , quay phắt lại, thì vẩn không thấy ai , tứ phía xung quanh không có người , chỉ có gió thổi vù vù.
Vân kinh hãi bỏ chạy, nhưng đôi chân dường như ghì lại , níu lấy không cho nàng bỏ trốn. Vân vùng vẫy lao tới, vấp chân té sấp xuống đường , nàng luống cuống đứng dậy, vừa thở vừa chạy ngay tới trước cửa. Vân hoàn hồn ngước lên nhìn ba bậc cầu thang , tay cầm chià khóa . Khu nhà tiền chế mới cất nằm san sát bên nhau, nhà này cách nhà kia chỉ hơn một thước. Nhưng con đường trước mặt thì rộng thênh thang và thường xuyên vắng lặng. Đang tra chià khóa vào cửa bổng nhiên giật thót người , vì nhìn qua màn cửa sổ nhà bếp thấy thấp thoáng bóng người đàn ông mờ mờ đi lại trong nhà làm nàng liên tưởng ngay đến bóng ma ông Thọ, nhưng thật ra đó chỉ là Hiếu đang lấy nước trong tủ lạnh bưng lên lầu . Nghe tiếng chià khóa lách cách ở ổ , Hiếu giật mình, đứng khựng lại ở chân thang và hỏi bằng tiếng Việt lẫn tiếng Anh :
− Ai đó ? Ai mở cửa đó ?
Rồi anh từ từ tiến ra vừa lúc cánh cửa mở và Vân xuất hiện , Hiếu ngơ ngác hỏi :
− Sao lại về ? Quên cái gì hả ?
Vân vừa thở hổn hển, vừa đáp vắng tắt :
− Tai... tại em..gặp ma Trên nhà vợ Hiếu và con bé Mỹ Linh nghe tiếng nói ồn ào cũng bước ra và đi xuống. Hiếu biết em gái mình không phải hạng người lười biếng, trốn việc huống chi anh cũng vừa nhận ra sắc mặt tái mét của Vân , nhưng cái lý do Vân đưa ra là một điều không chấp nhận được vì ngoài sự tưởng tượng của anh. Anh nhăn mặt hỏi lại :
− Mày nói cái gì ? Mày gặp ma à ? Gặp ở đâu ? Sao lại có chuyện lạ đời như vậy , Canada này làm gì có ma ?
Vừa nói, Hiếu vừa tiến lại đặt cóc nước lạnh xuống bàn , Vân bưng ngay ly nước của anh uống cạn vì cổ họng đang khát khô, nàng cởi áo khoác, máng lên thành ghế rồi kéo ghế ngồi , Hiếu cũng ngồi đối diện em, trố mắt nhìn ngờ vực , mặc dầu anh thấy rõ đôi mắt Vân chưa tan nỗi kinh hoàng. Vợ Hiếu và con gái kéo tới, tất cả đều ngồi ở bàn ăn , thấy vợ bên cạnh, Hiếu nhắc lại câu hỏi :
− Tại sao đang đi làm lại bỏ về là thế nào ?
Vân đặt cái ly xuống bàn và nói :
− Em đã nói với anh rồi , nhưng mà em hỏi anh là anh có nhớ cái ông Thọ ở gần nhà mình không ? Cùng con hẻm nhà mình đó , cách nhà mình ba căn đó , anh có nhớ không đã ?
Cái ông Thọ ngày xưa ổng đi lính cái lúc mà em còn bé xíu à !
Hiếu ngắt lời :
− Tao đi lâu quá rồi đâu có nhớ ! Nhưng mà mày làm sao ? Mày nhắc đến ông ấy để làm gì mới được chứ ?
Vân khổ sở kể tiếp :
− Trời ơi ông ấy chết rồi , lúc sau này ông ấy lái xe bus.....rồi chết luôn trên xe bus , cái lúc mà ông chết thì...thì... em có mặt trên chuyến xe bus đó , rồi chính em đưa ông ấy ra nghĩa địa...
Hiếu càng sốt ruột ngắt ngang :
− ..Nhưng mà rồi sao ? ông ấy chết thì có dính dáng gì đến mày ?
Vân mở to mắt nhìn anh nhấn mạnh :
− ..Thì...ông chết cả năm nay rồi...bổng dưng lúc nãy..ơ..ơ..lúc em lên xe bus thì chính ổng ngồi lái...
Hiếu nhìn em toan phì cười , vợ Hiếu mỉa mai chen vào :
− Cô mới qua Canada mà coi tivi nhiều quá...Nói chuyện như thế mà cũng mở mồm ra mà nói , không muốn đi làm thì ở nhà , bịa đặt chuyện ma làm cái gì không biết.
Vân bực bội đứng dậy đi lại phía tủ lạnh lấy thêm ly nước và gắt nhẹ :
− Em nói thật chứ bịa đặt cái gì , em thấy chính ông Thọ ngồi lái xe , vừa thấy em..ổng nhe răng ra cười rồi gật đầu chào em. Trời , em sợ quá, em bỏ chạy về liền.
Cả nhà cùng im lặng, nhưng rõ ràng không ai tin lời Vân. Một lúc sau con bé Mỹ Linh lên tiếng :
− Chắc cô phải đi bác sĩ tâm thần quá à !
Vân thở dài thường thượt rồi bực bội bảo Hiếu :
− Tức quá...Em không mang tấm hình nào của ông ấy..Anh nhìn mặt là anh nhớ ra ngay. Anh không tin thì...tối mai anh ra trạm xe bus với em.
Hiếu trầm ngâm nói :
− Tao phải đi ngủ sớm, đâu có thức được mà đưa mày đi làm , mà đi taxi thì lương mày không có đủ trả.
Rồi Hiếu quay sang đột ngột hỏi vợ :
− Em có nhớ ông Thọ không ?
Vợ Hiếu gật đầu :
− Nhớ ! Nhưng mà không có rõ lắm , hồi em mới lấy anh thỉnh thoảng gặp ông ấy đi ngang nhà mình ấy. Nghe nói chết bất đắc kỳ tử mà, hình như là đứt mạch máu . Nhưng mà...Giá như ông ấy làm ma hiện về thì hiện bên Vn chứ ma nào mà du lịch tận sang đây ?
Nói câu ấy, vợ Hiếu mỉm cười như chế giễu Vân. Hiếu vội lên tiếng bảo Vân :
− Tao có cách này , tối mai mày đừng có đón chuyến xe 9 giờ rưỡi như tối nay nữa , mày chịu khó đi sớm hơn nữa giờ, đón chuyến trước khoảng 9 giờ. Như vậy mày sẽ khỏi phải gặp ông tài xế bửa nay. Trong thiên hạ thì thiếu gì người giống nhau , nhưng mà muốn chắc ăn thì đi chuyến khác , khỏi gặp ông tài xế bửa nay mà mày bảo là ma !
Vân hài lòng đáp :
− Vâng , em cũng định như vậy , đi sớm nữa giờ cũng được chứ ngồi nhà làm gì , đến tiệm trước thì càng vui.
Vợ Hiếu chỉ muốn em chồng đi làm nên đề nghị thêm :
− Còn muốn chắc ăn nữa thì chịu khó cuốc bộ thêm lót đường nữa , thay vì đón xe đường số 4 thì qua hẳn đường số 5 đó , hai đường song song với nhau mà , xe nào cũng dẫn đến metro. Rồi đằng nào cũng đổi xe bus mới ra được downtown.
Vân gật gù đồng ý :
− Vâng, vâng..có lẽ như thế thì chắc ăn hơn.
Hiếu biết em không muốn ở nhà , nên gật gù nhắc lại :
− Ờ , cứ như vậy đi, chịu khó đi sớm một tí Ngừng một chút , anh hỏi thêm :
− Thế còn tối nay thì sao ? Bây giờ thì sao ? Mày có đi làm hay không ?
Vân im lặng không đáp , hình ảnh ông Thọ vẫn còn làm nàng kinh khiếp. Hiếu đứng dậy lại góc nhà nhấc phone gọi cho tiệm Dolnad mà chủ nhân là một người Hoa hồi trước làm chung sở với Hiếu , nói chuyện vài câu rồi anh gác máy rồi trở lại bảo Vân :
− Tối nay nghỉ cũng được người ta chưa cần mày lắm , thật ra thì họ muốn mày đến trước một hôm để học việc nhưng mà thôi đằng nào cũng trể rồi , tối mai bắt đầu làm. Thôi , ta đi ngủ thôi. Nhớ khóa cửa lại.
Vợ chồng Hiếu đứng dậy lên lầu, con bé Mỹ Linh cũng theo lên. Bình thường nó nhốt mình trong phòng riêng học bài hoặc nghe nhạc ít khi xuống nhà dưới. Mẹ nó có ác cảm sẳn với Vân , nhưng nó thì lại dửng dưng , không thành kiến. Thỉnh thoảng lúc rảnh rổi nó còn tận tình dạy Vân học tiếng Anh.
Mọi người lên lầu rồi, Vân cũng uể oải vào buồng ngủ lấy quần áo đi tắm. Nàng cảm thấy khó chịu vì không có cách nào chứng minh cho cả nhà biết là nàng đã gặp ma thật. Toan bước ra, bổng Vân nghe tiếng con chó nhà hàng xóm gầm gừ ngay sau sân nhà mình, sát cửa sổ buồng của Vân. ( còn tiếp )
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://silly.forumsmusic.com
 
Bải đất hoang sau nhà - Nguyễn Ngọc Ngạn ( phần 5 )
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Cho thuê nguyên căn số 62/111 Lý Chính Thắng P8 Q3
» Cho thuê nhà tại Nguyên Khang, Cầu Giấy, HN.25m2 x 3 tầng, giá: 6.5tr/tháng
» Bán nhà mặt phố Nguyễn Thị Định (cần bán gấp)
» Chung cư 16b Nguyễn Thái Học, 90m, tầng 16, giá 19tr, hướng ĐN
» Bán chung cư CT3 Trung Văn căn 402 đơn nguyên 3

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Silly :: Góc giải trí :: Truyện ma nhiều tập-
Chuyển đến